Thơ tình thời COVID

52
Thơ tình thời COVID
Trả lại em yêu, giảng đường, lớp học
Trong lành – yên vui, không còn Cô-vít
Buổi chiều công viên, bao người hôn hít
Quán bia bên đường vẫn “zô!” dạt dào.
Trả lại em yêu khung trời mùa Hạ
Bao người chờ ai, cổng trường đông quá
Hàng ngàn xe ôm, xanh mầu cây lá
Với bao hàng quà, ngon đến suýt xoa
Ta sẽ xem phim, rồi cà phê nhé
Ăn uống no nê, trêu cười chí chóe
Kem cốm thơm non, đùa vui tung tóe
Vứt hết khẩu trang, từng đeo lòe xòe
Ta sẽ rong chơi la cà đây đó
Đà Nẵng, Nha Trang hay là Mũi Né
Trên những chuyến bay ngồi vô tư nhé
Chẳng bị cách ly rồi không được về
Trả lại em yêu con đường hẹn hò
Những ngày Thủ Đô tưng bừng phố xá
Chủ Nhật đông vui, vỉa hè chém gió
Mát xanh Tây Hồ, răng sún em khoe
Trả lại em yêu, mối tình dằng dặc
Bao ngày… “ở đâu” thì… “ngồi yên đó”
Suốt ngày ti-vi, rồi là Facebook:
Toàn nước rửa tay, khẩu trang tràn phè
Trả lại cho em!
Trả lại cho anh!
Những ngày xưa ấy…