Truyện ngắn: Hạnh phúc của mẹ

246

Cu Tí nằm quay mặt vào tường, nó vờ như đang ngủ rất say. Có tiếng mở cửa, bước đi rất nhẹ nhưng nó biết đó là ngoại, ngoại tiến đến chỗ nó nằm, ngoại khẽ thở dài nhưng nó vẫn nghe rất rõ, bàn tay gầy guộc của người khẽ vuốt mái tóc nó, rồi ngoại vỗ về “Thương cái thằng cu Tí, ngoại thương con nhiều lắm cu Tí à, cu Tí của ngoại thật là ngoan”.

Nó vờ như không biết, bàn tay nó bịt ngang mắt, hai môi cố gắng mím thật chặt, nó đang sợ. Nó sợ ngoại nhìn thấy những giọt nước đang ướt nhẹp trên khóe mắt mình, nó sợ tiếng nấc trong cuống họng nó sẽ cất lên thành tiếng.

Nó thấy nhớ mẹ quá! Từ khi cất tiếng khóc chào đời, có lẽ đây là đêm đầu tiên nó xa mẹ. Nó bắt đầu mường tượng và suy nghĩ.

Nhớ khi xưa, khi bố mẹ và nó cùng sống dưới một mái nhà. Mỗi ngày của nó trôi qua đầy niềm vui. Buổi sáng, bố thường đưa nó đến trường, có khi cả bố và mẹ cùng đèo nó đến trường, có hôm cả nhà cùng vào quán phở ăn một cách ngon lành. Tối đến, cả nhà cùng quây quần bên nhau, nó còn bi bô “A, a, a Ba thương con thì con giống mẹ”, sau đó là tiếng vỗ tay giòn giã khen nó giỏi của bố mẹ. Mỗi khi mở mắt ra nó thấy bố mẹ nằm bên cạnh, âu yếm, vuốt ve nó, nó lại nhắm mắt ngủ tiếp mà lòng ngập tràn những hạnh phúc.Nó nghĩ về những năm tháng hạnh phúc.

Nhưng những ngày tháng hạnh phúc thật là ngắn ngủi, người ta vẫn bảo hạnh phúc mong manh lắm, và nó bắt đầu tin điều ấy từ khi nó bắt đầu những lo lắng thường nhật.

Lo lắng sau mỗi giờ tan trường, chờ mãi không thấy bố mẹ đến đón. Lo mỗi bữa tối hai mẹ con dọn ra, chờ mãi mà bố không về ăn cùng. Lo mỗi tối sau khi nó vờ nhắm mắt ngủ lại nghe tiếng cãi vã của bố mẹ. Những lúc ấy dường như không ai để ý đến sự có mặt của nó. Nó không hiểu lý do gì mà bố mẹ trở nên như vậy, chỉ biết đó là “chuyện của người lớn”. Nó bắt đầu thấy mình không còn hạnh phúc nữa.

Những ngày sau đó nhiều lần nó chứng kiến bố mẹ căng thẳng, thậm chí nó thấy mẹ khóc nhiều hơn. Nó thấy bố đi nhiều ngày mà không về. Nó sợ hãi, tự thu mình lại giữa không gian ngột ngạt ấy, nó không dám nũng nịu, cười đùa với bố mẹ như trước nữa. Nó thấy lòng buồn tênh và đôi lúc nó tự hỏi “sao chuyện của người lớn mà lại ảnh hưởng đến trẻ con thế nhỉ?”.

Rồi đến một ngày, nó và mẹ cùng xách hành lý về nhà ngoại. Bố và mẹ đã chính thức ly hôn, mẹ được quyền nuôi nó, lúc đó nó không hiểu ly hôn là gì, nó chỉ biết kể từ đó nó xa bố hơn, mỗi lần gặp bố cần phải lên lịch trước. Và cũng chẳng có lần nào bố mẹ cùng đưa nó đi chơi nữa. Nó bỗng thấy chơi vơi.

Nó chơi vơi khi học ở một ngôi trường mới, bỡ ngỡ với bao thầy cô và bạn bè, mỗi khi tan trường người đón nó không phải là bố mà là ngoại. Nó run rẩy khi nghe tin bố đã lấy vợ mới, rồi vợ mới đã sinh cho bố một em bé. Nó thấy giống như bị phản bội, chẳng phải bố từng nói bố yêu nó nhất trên đời hay sao, rằng dù thế nào cuối mỗi tuần bố sẽ đưa nó đi công viên chơi và đá bóng cùng nó. 

Nhưng lâu quá rồi, không thấy bố đến, nó gọi điện cho bố, bố cũng nói bố bận, bố xin lỗi nó. Nó cố dặn lòng phải thông cảm cho bố, nhưng sao cảm giác chạnh lòng luôn bấu víu lấy tâm hồn non nớt của nó, đay nghiến, cười nhạo nó.

Nó thấy người lớn thật đáng ghét, người lớn thật khó hiểu, người lớn thường thất hứa, người lớn toàn làm nó thấy đau lòng. Nó thích chơi với bọn trẻ con trong xóm, cùng đá bóng dưới bãi cát, chơi bắn bi, đánh đáo thật là vui. Nhưng rồi, đến một ngày nó cũng thấy không vui. Thằng Thanh luôn khoe mẽ “chân sút siêu đẳng của tao là do bố tao huấn luyện đấy, bố tao tuyệt vời lắm”. 

Những khi ấy nó lại nhớ bố, nó lại ao ước, giá như được trở lại với ngày xưa, giá như bố mẹ không ly hôn, giá như,… Rồi sau mỗi trận bóng, thằng An mập lại xoen xoét “giải lao đi chúng mày, lại đây ăn chè bưởi mẹ tao nấu, mẹ tao biết tao thích ăn chè bưởi nên mẹ hay nấu lắm, ăn mát lịm cả người”. Nó nhớ, ngày nhỏ mẹ cũng hay làm đồ ăn ngon cho nó, nhưng cũng lâu rồi, mẹ thường rất bận rộn, mẹ phải đi làm sớm và tăng ca đến đêm muộn. Khi mẹ đi làm nó chưa thức giấc, khi nó đi ngủ mẹ mới về.

Lúc ấy, nó thấy sống mũi cay cay, nó thèm đồ ăn mẹ nấu, nó thèm hơi ấm của mẹ. Nó không chỉ thấy người lớn đáng ghét, bọn trẻ trong xóm cũng thật đáng ghét, hình như nó đang ghen tị với hạnh phúc của bọn chúng. Nó thấy bản thân nó thật ích kỷ, và nó thấy ghét chính bản thân mình.

Thế rồi chú Tùng xuất hiện, nó thấy chú rất quan tâm đến mẹ và mẹ cũng có vẻ quan tâm đến chú. Trực giác mách bảo chú Tùng sẽ mang mẹ đi xa nó hơn. Nó không muốn, nó đã phải xa bố, giờ nó không muốn ai mang mẹ của nó đi đâu. Nó ghét chú, mặc dù chú quan tâm đến mẹ và nó. Mỗi khi chú đến, chú thường mua quà cho nó rồi cười thật tươi, còn nó vẫn luôn giữ thái độ lầm lì, ghét chú ra mặt. Mẹ không nói gì, nhưng mặt mẹ thoáng buồn.

Hôm đó, vào đúng sinh nhật nó, chú Tùng có tặng nó một món quà, đó là một đôi giày thể thao và một quả bóng da. Món quà rất đẹp, chú nói “vì chú biết con thích chơi bóng, nên chú đã mua chúng”. Nhưng nó lại thấy rất nặng nề, nó đã nghĩ chú chỉ làm vậy vì chú đang tán tỉnh mẹ thôi. Nó đã thẳng thừng nói “cháu không nhận quà của chú đâu, cháu chỉ mong chú đừng đến gặp mẹ nữa thôi”. Mẹ đã mắng nó, và nó càng ghét mẹ hơn, nó đã nghĩ vì chú Tùng mà mẹ đã không còn yêu nó như trước nữa. Nó òa khóc nức nở.

Nhớ ngoại đã từng ôm nó vào lòng và thủ thỉ:

– Con có yêu mẹ con không?

– Con có – giọng nó đầy thổn thức.

– Con có muốn mẹ hạnh phúc không?

Nó khẽ gật đầu!

– Chú Tùng là người tốt, mẹ con còn trẻ lắm, mẹ cần có thêm người bầu bạn, chia sẻ vui buồn con à. Chú yêu mẹ, mẹ cũng yêu chú, mẹ lấy chú mẹ sẽ hạnh phúc.

– Nhưng con chỉ hạnh phúc khi ở bên mẹ thôi – nó bật khóc!

Mẹ đã nghe được câu chuyện giữa nó và ngoại, đêm đó, mẹ ôm nó vào lòng, mẹ khóc, mẹ xin lỗi nó. Sau đó, dù chú Tùng có đến, mẹ cũng không gặp. Một thời gian chú Tùng không đến, căn nhà nhỏ bé bỗng tĩnh mịch đến lạ thường, nét mặt mẹ luôn buồn man mác, ngoại thở dài nhiều hơn. Và nó cũng thấy không vui, có lẽ vì nó. Phải chăng nó đã quá ích kỷ! Không phải, chỉ là nó muốn ở bên mẹ thôi mà.

Phải rồi, hạnh phúc đơn giản lắm, chỉ cần ta nhìn những người xung quanh ta hạnh phúc, rồi ắt tự ta sẽ thấy mình hạnh phúc thôi. Đôi mi từ từ khép lại, giấc ngủ êm đềm đã đến với nó.

Một buổi chiều, sau giờ tan trường, nó đang lững thững bước. Chợt có tiếng gọi, nó ngạc nhiên: Là chú Tùng. Chú mỉm cười nhìn nó, chú vẫn mang món quà lần trước nó từ chối, chú bảo “hai chú cháu mình đi đá bóng nhé, chú muốn nói chuyện với cháu”. 

Nó ngượng ngùng đồng ý. Không ngờ, chú Tùng chơi bóng khá giỏi, chơi bóng với chú xong nó quên hết chuyện cũ, nó hỏi “chú không ghét cháu à?”. Chú bảo “Không, chú rất thương con, chú hiểu con mà, chú xin lỗi vì đã làm con buồn!”

– Chú không giận con, vì con không cho chú đến với mẹ à? – nó tò mò.

– Chú không, chú thương mẹ, và mẹ cũng vậy, chú sẽ đợi cho đến khi nào con hiểu và chấp nhận chú. Cuối tuần lại đi chơi bóng với chú nữa nhé!

Đêm đó, nó suy nghĩ rất nhiều. Nó đã hỏi mẹ “mẹ ơi, mẹ có thương chú Tùng không?” mẹ không nói gì, “có phải vì con nên mẹ không gặp chú Tùng nữa không?”. Mẹ khẽ gật đầu “Ừ, con quan trọng với mẹ hơn bất cứ ai mà”. Nó khóc òa vì hạnh phúc, thì ra mẹ vẫn yêu nó lắm, nhưng có lẽ nó lại chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi. Nó khẽ nũng nịu: “Mẹ ơi, tự dưng con lại thấy nhớ chú Tùng quá, hay là cuối tuần này mẹ con mình và chú đi đá bóng nhé!”

Từ đó nó chấp nhận chú Tùng. Chú Tùng vui hơn, hay mua quà cho nó hơn và mẹ cũng vui hơn, nó thấy mẹ hay cười hơn, mẹ trẻ và đẹp hơn. Ngoại bảo vì mẹ đang hạnh phúc nên mẹ mới như vậy. Nó mỉm cười, có lẽ vậy, vì nó cũng thấy vui hơn khi thấy mọi người vui vẻ.

Thế rồi đám cưới của mẹ cũng đến, mẹ thật là đẹp khi khoác trên người bộ váy trắng tinh khôi. Mẹ ôm nó và khóc, mẹ nói mẹ xin lỗi nó, mẹ sẽ nhanh về đón nó đi cùng. Chú Tùng nắm chặt tay nó, bàn tay thật ấm, chú an ủi mẹ “Mấy hôm nữa mình về đón con…”. Nó vỗ về mẹ “đừng lo cho con, con chỉ cần mẹ hạnh phúc thôi, con sẽ ở với ngoại”. Rồi nó chạy vào trong buồng khóc nức lên.

Ảnh cưới của bố mẹ đã được thay thế bằng ảnh cưới của chú Tùng và mẹ. Ngoại định vứt bức ảnh cũ đi, nhưng nó vội ngăn lại vì nó muốn giữ làm kỷ niệm. Nó ngắm nghía thật kỹ hai tấm ảnh, ảnh bố và mẹ cũng rất đẹp, nhưng đôi mắt mẹ khá buồn, mẹ không cười. Ảnh mẹ và chú Tùng, mẹ cười rất tươi. Phải rồi, khi hạnh phúc thì đôi mắt và nụ cười mới tươi như thế được. Nhìn tấm ảnh mới nó thấy có niềm tin, nó tin chú Tùng sẽ khiến mẹ hạnh phúc.

Ngoại đang nằm và vỗ về nó, ngoại vuốt ve từng sợi tóc của nó. Nó vẫn nằm úp mặt vào trong tường, nước mắt nó lăn từng giọt nóng hổi, nó khẽ mỉm cười, thầm ước “Ông trời ơi, những bà tiên ơi, con không ước gì hơn, con chỉ ước mẹ con sẽ thật hạnh phúc. Con đã hiểu rồi, con chỉ hạnh phúc khi mẹ con và những người xung quanh con hạnh phúc thôi”. 

Nó thấy hơi ấm từ người ngoại dần lan tỏa trong cơ thể nó, nó thấy nụ cười của mẹ và ánh mắt đầy âu yếm của chú Tùng. Phải rồi, hạnh phúc đơn giản lắm, chỉ cần ta nhìn những người xung quanh ta hạnh phúc, rồi ắt tự ta sẽ thấy mình hạnh phúc… Đôi mi từ từ khép lại, giấc ngủ êm đềm đã đến với nó.

Truyện ngắn của Trần Tú